Skip to content


12 điều ngạc nhiên về giáo dục mầm non Nhật Bản

Một bà mẹ Trung Quốc sống ở thành phố Kyoto, Nhật Bản đã rất ngạc nhiên về hệ thống giáo dục mầm non cũng như thói quen của những đứa trẻ ở đất nước này. Cô đã chia sẻ kinh nghiệm của mình và những gì mình quan sát được.

Cô viết: “Trước khi tới Nhật, Tiantian (con gái cô) đã từng học ở một trường mẫu giáo của Bắc Kinh 1 năm. Vì vậy, các bạn có thể hiểu rằng, chúng tôi cũng không xa lạ gì với môi trường này. Song, có những điều ở các trường mẫu giáo Nhật Bản đã khiến tôi phải ngạc nhiên”.

Click the image to open in full size.

1. Cần rất nhiều túi để tới trường
Vào một ngày, họ nói chúng tôi cần phải chuẩn bị một số lượng túi nhất định với các kích cỡ khác nhau:

Túi sách vở, túi bao ngoài, túi dụng cụ ăn uống, hộp dụng cụ ăn uống, túi quần áo, túi đựng quần áo sẽ thay, túi đựng quần áo sau khi thay ra và túi giày. Sau đó thì túi A phải có chiều dài nhất định, túi B phải có chiều rộng nhất định, túi C phải đựng vừa trong túi D, túi E vừa trong túi F. Tôi đã không thể tin được điều đó.

Click the image to open in full size.

Thậm chí, một vài trường mẫu giáo còn yêu cầu các bà mẹ phải có những chiếc túi riêng của mình.

Sau 2 năm, chúng tôi đã quen với điều đó và những đứa trẻ trở nên rất thành thục trong việc đặt đồ đạc vào đúng chiếc túi của nó. Và tôi cho rằng, lý do người Kyoto không ngại ngần khi phải phân loại rác thải là vì họ đã được dạy điều này từ khi còn ở trường mẫu giáo.

2. Bọn trẻ xách túi mà không cần sự giúp đỡ của bố mẹ

Click the image to open in full size.

Đó là điều thực sự làm tôi ngạc nhiên. Tôi nhận thấy những người lớn Nhật Bản, dù là bố mẹ hay ông bà bọn trẻ đều không phải xách bất kì chiếc túi nào cả, trong khi bọn trẻ phải xách tất cả những chiếc túi đủ kích cỡ này (ít nhất là 2 đến 3 chiếc). Và đáng ngạc nhiên hơn nữa là bọn trẻ còn có thể chạy rất nhanh!

Còn với chúng tôi thì sao? Có thể, đó không phải là thói quen của chúng tôi hoặc có lẽ nó là một yếu tố văn hóa, song tôi mang tất cả những chiếc túi, còn Tiantian thì không phải mang gì cả.

Hai ngày sau, giáo viên của Tiantian tới và nói chuyện với tôi: “Mẹ Tiantian à, con gái chị có thể tự làm được mọi việc ở trường…”. Người Nhật có thói quen là chỉ nói nửa câu, sau đó để người nghe tự hiểu.

Ngay lập tức, tôi nhận ra rằng, cô giáo đang nói về chuyện gì. Song thấy tôi trầm ngâm nên cô ấy nói tiếp: “…việc xách những chiếc túi chẳng hạn…” Sau sự nhắc nhở tế nhị này, tôi đã để cho Tiantian xách tất cả những chiếc túi của cháu.

Trong một cuộc họp phụ huynh, tôi đã nói với mọi người rằng thói quen của người Trung Quốc là bố mẹ nên xách mọi thứ thay cho trẻ con. Lúc đó, đến lượt các bà mẹ Nhật ngạc nhiên đến mức không nói được lời nào. Và sau đó họ hỏi: ‘Tại sao?’

Tại sao ư? Có phải là vì người Trung Quốc chúng tôi yêu những đứa con của mình nhiều hơn không?

3. Thay quần áo liên tục

Trường mẫu giáo của Tiantian có một bộ đồng phục riêng, khi tới trường, cháu phải cởi bỏ nó ra và thay một bồ quần áo khác dành để vui chơi. Nó phải tháo giày và đi một đôi giày bale màu trắng. Khi tới sân tập thể dục, lại phải thay giày một lần nữa. Sau giấc ngủ vào buổi chiều, bọn trẻ lại phải thay quần áo. Thực sự là rất phiền phức.

Click the image to open in full size.

Khi ở lớp học Hoa Cúc, Tiantian thường bị chậm trễ trong việc thay quần áo. Tôi thì không thể làm việc này cho cháu được ngoài việc phụ giúp nó một tay. Song tôi nhanh chóng nhận ra rằng tất cả các bà mẹ Nhật đều đứng sang một bên và không giúp đỡ bọn trẻ chút nào hết. Tôi dần hiểu ra rằng, việc thay quần áo này đã dạy bọn trẻ cách sống tự lập. Thông qua những gì mà chúng phải làm ở trường như thay quần áo, loay hoay với những rắc rối hàng ngày hay treo những chiếc khăn tay, những đứa trẻ Nhật đã bắt đầu học được thói quen giữ mọi thứ ngăn nắp từ khi chúng mới chỉ 2, 3 tuổi.

4. Mặc quần soóc vào mùa đông

Click the image to open in full size.

“Trẻ con Nhật luôn phải mặc quần soóc vào mùa đông. Lạnh không hề hấn gì với chúng. Ông bà của Tiantian ở Bắc Kinh đã rất lo lắng về việc này và cho rằng, tôi phải nói chuyện với cô giáo về vấn đề này, bởi lẽ, trẻ con Trung Quốc không thể chịu được lạnh.

Chắc các bạn không thể tưởng tượng được khi Tiantian mới bắt đầu vào trường mẫu giáo, ngày nào, cháu cũng bị ốm. Nhưng khi tôi nói chuyện với các bà mẹ Nhật thì câu trả lời của họ đã làm tôi kinh ngạc: “Tất nhiên rồi! Lý do chúng tôi đưa bọn trẻ tới trường mầm non là để chúng ốm mà!”

Nhìn những đứa trẻ khỏe mạnh đang chạy nhảy, tôi nhận ra rằng chúng ta không nên quá nuông chiều con cái.

5. Chưa đầy 1 tuổi nhưng có thể thi đấu trong những hoạt động thể thao

Click the image to open in full size.

“Tất cả những lớp học ở trường mầm non Nhật Bản đều được đặt tên theo các loài hoa. Ban đầu, Tiantian ở lớp học Hoa Cúc, sau đó là Hoa Loa Kèn và bây giờ là một trong số những ‘chị cả’ – lớp học Hoa Violet. Những đứa trẻ chưa đầy 1 tuổi thì ở lớp học Hoa Đào.

Những ‘bông hoa đào’ chưa đầy 1 tuổi này không chỉ được đưa tới trường mầm non mà còn tham gia vào tất cả các hoạt động lớn như những buổi thi đấu thể thao hay những chương trình biểu diễn. Nhìn những đứa trẻ vừa khóc vừa bò về phía trước, tôi luôn cảm thấy rất thương chúng.

6. Những đội bóng đá nữ

Click the image to open in full size.

“Khi bọn trẻ học tới lớp mẫu giáo nhỡ ở trường mầm non, chúng bắt đầu với những bài học nhảy hàng tuần, giống như những bài tập thể dục thể chất ở nhà. Khi chúng học tới lớp lớn, sẽ có một trận đấu bóng đá. Khi mà bọn trẻ không tập nhảy cả ngày nữa nghĩa là chúng đang luyện tập bóng đá. Chúng cũng chơi như những vận động viên thực thụ, thậm chí là còn thi đấu với các trường mầm non khác. Tiantian đã bị thâm tím đầy người khi chơi trò chơi này song bù lại con bé khỏe khoắn và dũng cảm hơn.

Thực sự là khi chúng tôi mới tới Nhật Bản, sức khỏe của Tiantian thật là tệ. Bọn trẻ ở Nhật thường bắt đầu chơi bóng từ khi mới 3, 4 tuổi. Ở độ tuổi ấy, chúng bé hơn bọn trẻ Trung Quốc rất nhiều. Trong lớp của Tiantian, con bé lớn hơn hẳn những đứa trẻ khác nhưng lại rất yếu.

Bọn trẻ Nhật thì sẽ chạy quanh sân, còn Tiantian thì sao? Con bé sẽ bị cát nhét đầy giày và sẽ phải nhón chân để đi bộ. Một lần, bọn trẻ có một chuyến tham quan buộc chúng phải trèo lên một ngọn núi. Và Tiantian đã phải đi xuống núi và có 2 đứa trẻ Nhật khác nhỏ hơn đi cùng để dìu con bé. Con bé chưa từng leo bộ lên một ngọn núi trong một tiếng đồng hồ. Bây giờ thì nó đã khá hơn. Năm ngoái, ở Shangrila, Tiantian đã đi bộ trong vòng 4 tiếng mà không hề hấn gì.

Khi bạn hỏi họ dạy bọn trẻ những gì thì bạn sẽ không bao giờ đoán được câu trả lời: “Chúng tôi dạy bọn trẻ cách luôn luôn mỉm cười!”. Đây là một trong 12 ngạc nhiên của bà mẹ Bắc Kinh có con học mẫu giáo ở Nhật Bản.

Click the image to open in full size.

7. Hệ thống giáo dục có tính hòa nhập

Khi còn ở Trung Quốc, tôi chỉ nhìn thấy lớp mẫu giáo của Tiantian một vài lần. Mỗi lớp đều có một phòng học riêng, song ở Nhật Bản thì không phải vậy.

Trước 9h30 sáng và sau 3h30 chiều, cả trường đều chơi cùng nhau. Trong sân, những đứa trẻ lớn cầm tay những đứa trẻ nhỏ, những đứa nhỏ đuổi theo những đứa lớn. Chúng chơi đùa rất vui vẻ, như thể anh chị em ruột.

Ví dụ như cách đây vài ngày, trong nhóm của Tiantian và một nhóm khác, sau khi biểu diễn tiết mục của chúng, bọn trẻ đã nói những điều làm cho tất cả các bậc phụ huynh đều phải bật khóc:

“Nhóm của con hôm nay rất vui bởi vì những em lớp dưới đã biểu diễn rất tốt. Đây là nhóm cuối cùng của bọn con. Khi bọn con bắt đầu học tiểu học, chắc chắn bọn con sẽ nhớ những người bạn này và trường của chúng con”.

8. Dạy cách “mỉm cười” và nói “cảm ơn”

Click the image to open in full size.

Trong những trường mầm non ở Nhật, dường như họ không hề quan tâm đến việc dạy kiến thức cho bọn trẻ.

Chúng không có bất kì quyển vở nào, chỉ có những cuốn phác thảo mỗi tháng một lần. Trong kế hoạch giáo dục của của nhà trường cũng không hề có những môn học như Toán, chữ kana (chữ Nhật), nghệ thuật hay âm nhạc. Và cũng không có cả Tiếng Anh hay những cuộc thi Olympia Toán học quốc tế. Họ cũng không dạy trượt băng hay bơi lội.

Khi bạn hỏi họ dạy bọn trẻ những gì thì bạn sẽ không bao giờ đoán được câu trả lời: “Chúng tôi dạy bọn trẻ cách luôn luôn mỉm cười!”

Ở Nhật, bạn ở đâu không quan trọng, bạn đang nói chuyện với ai không quan trọng, mà quan trọng nhất là bạn phải ‘luôn mỉm cười’. Một cô gái luôn mỉm cười là cô gái xinh đẹp nhất.

Họ còn dạy những gì nữa? Họ dạy chúng nói ‘cảm ơn’.

Có những điều được chú trọng trong nền giáo dục của Nhật song lại không được quan tâm nhiều ở Trung Quốc. Tuy nhiên, sau 3 năm, tôi nhận thấy rằng Tiantian đã có những tiến bộ về các môn như âm nhạc, nghệ thuật và đọc. Sự tiến bộ này là nhờ phương pháp giáo dục toàn diện.

9. Số lượng các hoạt động

Click the image to open in full size.

Nhìn vào lịch thì có thể biết những ngày tôi phải chuẩn bị bữa trưa cho Tiantian. Đây là những ngày con bé có những buổi dã ngoại. Tôi không thể đếm được con bé đã leo núi mấy lần, được đi thăm bao nhiêu hồ nước, được đi tham quan và nhìn thấy bao nhiêu động vật và cây cối.

Ngoài ra, Tiantian còn tham gia làm bánh, tới những ngày hội thể thao, biểu diễn ở những sự kiện cộng đồng, tham gia những lễ hội được tổ chức qua đêm, tới các buổi giao lưu, những đền chùa, các buổi triển lãm… Chỉ có thể nói rằng có rất nhiều các hoạt động trong trường mầm non Nhật Bản.

10. Tổ chức tất cả các ngày lễ

Click the image to open in full size.

“Điều này cũng thực sự làm tôi ngạc nhiên. Giống như tôi đã nói ở trên, các trường mầm non của Nhật Bản tổ chức tất cả các ngày lễ truyền thống của họ: Ngày Con Gái, Ngày Con Trai, Lễ hội Ma đói… Không chỉ có vậy, họ còn tổ chức ngày Renri (đêm thứ 7 của năm mới theo lịch âm) và ngày Qixi.

Có buổi học, Tiantian trở về nhà và nói với tôi rằng: “Hôm nay, cô giáo hỏi con người Trung Quốc tổ chức những ngày lễ này như thế nào và con đã nói rằng con không biết”. Thật là xấu hổ! Chính tôi cũng không biết câu trả lời!”

11. Năng lực của giáo viên

Click the image to open in full size.

“Trong một lớp học ở Nhật, có từ 10 đến 30 học sinh nhưng chỉ có 1 giáo viên. Ban đầu, tôi đã băn khoăn về điều này. Nếu cô giáo có thể để mắt được tới tất cả bọn trẻ thì quả thực cô ấy rất giỏi. Sau đó, tôi nhận ra rằng mình đã đánh giá thấp những giáo viên mầm non nơi đây. Chỉ với một giáo viên, những tác phẩm của 30 đứa trẻ, chỉ huy một đội trống (rất chuyên nghiệp), việc học nghệ thuật, âm nhạc, học đọc, ngày sinh nhật của chúng, những nhóm mà chúng tham gia và các ngày hội thể thao…tất cả đều được sắp xếp một cách ngăn nắp và cẩn thận.

Hãy nhìn cô giáo xem, cô ấy luôn bình tĩnh và thoải mái. Và cô ấy đã khoảng 50 tuổi rồi đấy! Tôi rất khâm phục cô ấy!”

12. Sự ảnh hưởng của Phật giáo

Click the image to open in full size.

“Có lẽ Kyoto là thành phố có nhiều đền chùa hơn bất kì thành phố nào của Nhật Bản. Nó có một không khí linh thiêng. Hàng tuần, Tiantian đều được đưa tới các đền chùa. Trong lễ hội quan trọng nhất, con bé phải quỳ trước Phật và có những hoạt động vào ngày sinh của Phật cũng như ngày Nirvana.

Hôm qua, Tiantian đã tới đền Nishi Honganji để xin một điều ước. Con bé được đại diện cho cả lớp dâng lên Phật những bông hoa. Tôi đã hỏi xem nó ước điều gì và con bé nói rằng: “Con ước rằng con sẽ luôn tin tưởng vào Đức Phật, luôn đối xử với mọi người bằng tấm lòng biết ơn và luôn quan tâm tới những gì người khác nói”.

Nguồn : google.com

Posted in Xã hội.


Thế gian cái gì quý giá nhất?

Trước miếu Quan Âm mỗi ngày có vô số người tới thắp hương lễ Phật, khói hương nghi ngút. Trên cây xà ngang trước miếu có con nhện chăng tơ, mỗi ngày đều ngập trong khói hương và những lời cầu đảo, nhện dần có Phật tính. Trải nghìn năm tu luyện, nhện đã linh.

Một ngày, bỗng Phật dạo đến ngôi miếu nọ, thấy khói hương rất vượng, hài lòng lắm. Lúc rời miếu, ngài vô tình ngẩng đầu lên, nhìn thấy nhện trên xà.

Phật dừng lại, hỏi nhện: “Ta gặp ngươi hẳn là có duyên, ta hỏi ngươi một câu, xem ngươi tu luyện một nghìn năm nay có thật thông tuệ chăng. Được không?”

Nhện gặp được Phật rất mừng rỡ, vội vàng đồng ý. Phật hỏi: “Thế gian cái gì quý giá nhất?”

Nhện suy ngẫm, rồi đáp: “Thế gian quý nhất là những gì không có được và những gì đã mất đi!”. Phật gật đầu, đi khỏi.

Lại một nghìn năm nữa trôi qua, nhện vẫn tu luyện trên thanh xà trước miếu Quan Âm, Phật tính của nhện đã mạnh hơn.

Một ngày, Phật đến trước miếu, hỏi nhện: “Ngươi có nhớ câu hỏi một nghìn năm trước của ta không, giờ ngươi đã hiểu nó sâu sắc hơn chăng?”

Nhện nói: “Con cảm thấy trong nhân gian quý nhất vẫn là “không có được” và “đã mất đi” ạ!”

Phật bảo: “Ngươi cứ nghĩ nữa đi, ta sẽ lại tìm ngươi.”

Một nghìn năm nữa lại qua, có một hôm, nổi gió lớn, gió cuốn một hạt sương đọng lên lưới nhện. Nhện nhìn giọt sương, thấy nó long lanh trong suốt sáng lấp lánh, đẹp đẽ quá, nhện có ý yêu thích. Ngày này nhìn thấy giọt sương nhện cũng vui, nó thấy là ngày vui sướng nhất trong suốt ba nghìn năm qua. Bỗng dưng, gió lớn lại nổi, cuốn giọt sương đi. Nhện giây khắc thấy mất mát, thấy cô đơn, thấy đớn đau.

Lúc đó Phật tới, ngài hỏi: “Nhện, một nghìn năm qua, ngươi đã suy nghĩ thêm chưa: Thế gian này cái gì quý giá nhất?”

Nhện nghĩ tới giọt sương, đáp với Phật: “Thế gian này cái quý giá nhất chính là cái không có được và cái đã mất đi.”

Phật nói: “Tốt, nếu ngươi đã nhận thức như thế, ta cho ngươi một lần vào sống cõi người nhé!”

Và thế, nhện đầu thai vào một nhà quan lại, thành tiểu thư đài các, bố mẹ đặt tên cho nàng là Châu Nhi. Thoáng chốc Châu Nhi đã mười sáu, thành thiếu nữ xinh đẹp yểu điệu, duyên dáng. Hôm đó, tân Trạng Nguyên Cam Lộc đỗ đầu khoa, nhà vua quyết định mở tiệc mừng sau vườn ngự uyển.

Rất nhiều người đẹp tới yến tiệc, trong đó có Châu Nhi và Trường Phong công chúa. Trạng Nguyên trổ tài thi ca trên tiệc, nhiều tài nghệ khiến mọi thiếu nữ trong bữa tiệc đều phải lòng. Nhưng Châu Nhi không hề lo âu cũng không ghen, bởi nàng biết, chàng là mối nhân duyên mà Phật đã đưa tới dành cho nàng.

Qua vài ngày, tình cờ Châu Nhi theo mẹ lên miếu lễ Phật, cũng lúc Cam Lộc đưa mẹ tới miếu. Sau khi lễ Phật, hai vị mẫu thân ngồi nói chuyện. Châu Nhi và Cam Lộc thì tới hành lang tâm sự, Châu Nhi vui lắm, cuối cùng nàng đã có thể ở bên người nàng yêu, nhưng Cam Lộc dường như quá khách sáo.

Châu Nhi nói với Cam Lộc: “Chàng còn nhớ việc mười sáu năm trước, của con nhện trên xà miếu Quan Âm chăng?”

Cam Lộc kinh ngạc, hỏi: “Châu Nhi cô nương, cô thật xinh đẹp, ai cũng hâm mộ, nên trí tưởng tượng của cô cũng hơi quá nhiều chăng?”. Nói đoạn, chàng cùng mẹ chàng đi khỏi đó.

Châu Nhi về nhà, nghĩ, Phật đã an bài mối nhân duyên này, vì sao không để cho chàng nhớ ra chuyện cũ, Cam Lộc vì sao lại không hề có cảm tình với ta? Vài ngày sau, vua có chiếu ban cho Trạng Nguyên Cam Lộc sánh duyên cùng công chúa Trường Phong, Châu Nhi được sánh duyên với thái tử Chi Thụ. Tin như sấm động giữa trời quang, nàng không hiểu vì sao Phật tàn nhẫn với nàng thế.

Châu Nhi bỏ ăn uống, nằm khô nhắm mắt nghĩ ngợi đau đớn, vài ngày sau linh hồn nàng sắp thoát khỏi thân xác, sinh mệnh thoi thóp.

Thái tử Chi Thụ biết tin, vội vàng tới, phục xuống bên giường nói với nàng: “Hôm đó, trong những cô gái giữa bữa tiệc sau vườn thượng uyển, ta vừa gặp nàng đã thấy yêu thương, ta đã khốn khổ cầu xin phụ vương để cha ta cho phép cưới nàng. Nếu như nàng chết, thì ta còn sống làm chi.” Nói đoạn rút gươm tự sát.

Và giây khắc ấy Phật xuất hiện, Phật nói với linh hồn sắp lìa thể xác Châu Nhi: “Nhện, ngươi đã từng nghĩ ra, giọt sương (Cam Lộc) là do ai mang đến bên ngươi chăng? Là gió (Trường Phong) mang tới đấy, rồi gió lại mang nó đi. Cam Lộc thuộc về công chúa Trường Phong, anh ta chỉ là một khúc nhạc thêm ngắn ngủi vào sinh mệnh ngươi mà thôi.

Còn thái tử Chi Thụ chính là cái cây nhỏ trước cửa miếu Quan Âm đó, anh ta đã ngắm ngươi ba nghìn năm, yêu ngươi ba nghìn năm, nhưng ngươi chưa hề cúi xuống nhìn anh ta. Nhện, ta lại đến hỏi ngươi, thế gian này cái gì là quý giá nhất?”

Nhện nghe ra sự thật, chợt tỉnh ngộ, nàng nói với Phật: “Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!”

Vừa nói xong, Phật đã đi mất, linh hồn Châu Nhi quay lại thân xác, mở mắt ra, thấy thái tử Chi Thụ định tự sát, nàng vội đỡ lấy thanh kiếm…

Câu chuyện đến đây là hết, bạn có hiểu câu cuối cùng mà nàng Châu Nhi nói không?

“Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!”

Trong suốt đời ta, sẽ gặp hàng nghìn hàng vạn loại người.

Để yêu một người thì không cần cố gắng, chỉ cần có “duyên” là đủ.

Nhưng để tiếp tục yêu một người thì phải cố gắng.

Tình yêu như sợi dây, hai người cùng kéo hai đầu, chỉ cần một người kéo căng hoặc bỏ lơi, tình yêu ấy sẽ căng thẳng hoặc chùng xuống.

Vậy khi bạn đi kiếm người ở đầu kia dây, hãy cân nhắc. Hoặc bạn có quá nhiều sợi dây tình cảm, hoặc bạn cứ liên tục tìm cái mới, hoặc khi dây đã đứt, bạn không còn can đảm hay lòng tin, tình yêu để đi tìm một tình yêu mới nữa.

Bất kể thế nào, khi sợi dây đó đứt, bạn chỉ mất đi một người không yêu bạn, nhưng người đó đã mất đi một người yêu họ.

Mất một người không biết trân quý bạn, có gì phải buồn rầu?

Bởi bạn còn cơ hội, một lần nữa, gặp người biết rằng bạn quý giá.

Có muốn nghe tôi kể câu chuyện ấy lần nữa không, ngày xưa, trước miếu Quan Âm…

Nguồn: http://hgth.net/forum/showthread.php?p=2672#post2672



Posted in Thư giãn.


Người tiền sử tìm ra lửa như thế nào

Nguồn: http://forum.vietyo.com/topic/nguoi-tien-su-tim-ra-lua-nhu-the-nao-57523.html

Posted in Thư giãn.


Chuyện giữa MOD vs SPAMMER

Truyện thứ 1:
Admin: Thành viên “Spamer” bị khóa 3 ngày vì lý do VĂNG TỤC CHỬI BẬY trên diễn đàn
Spamer (PM riêng): Oan em quá anh ơi!Em có văng tục chửi bậy đâu ạ
Admin: Ngày….Giờ…..thành viên Spamer đã comment trong tocpic abc có đoạn viết tắt “DCM”
Spamer: em có ý chửi bậy đâu ạ? em viết tắt của từ Đá Con Mèo đấy chứ ạ
Admin: Vậy thay tội VĂNG TỤC CHỬI BẬY bằng tội HÀNH HẠ ĐỘNG VẬT NUÔI khóa 1 tuần.
Spamer: (lẩm bẩm) lần sau ông bảo là Đi Con Mec cho nó chắc
Admin(tai thính): tội khoe của hình như là 2 tháng thì phải?
Spamer: ….chuồn thẳng.

Truyện thứ 2:
Admin: Thành viên “Dân đen” bị tạm khóa vô thời hạn vì: ĐI TỰ TỬ
Spamer:Ơ! Em bảo em đi tự tử bao giờ đâu ạ?
Admin:Ngày….Giờ…..thành viên Spamer đã comment trong tocpic abc có đoạn viết “Tao đi chết đây”

Spamer:Ối! Oan em quá anh ơi!!!!!!!!

Tobe….


Truyện thứ 3:
Admin: Thành viên “Spamer” bị khóa 3 ngày vì lý do VĂNG TỤC CHỬI BẬY trên diễn đàn
Spamer (PM riêng): Oan em quá anh ơi!Em có văng tục chửi bậy đâu ạ
Admin: Ngày….Giờ…..thành viên Spamer đã comment trong tocpic abc có đoạn viết tắt “Ông nhét B vào L mày bây giờ”
Spamer: em có ý chửi bậy đâu ạ? ý em là em Nhét Bánh vào Lòng nó đấy chứ ạ! Em với nó rất chi là tình thân mến thân đấy ạ!
Admin: Kô phải vụng chèo khéo chống, tôi hiểu ý bạn định nói gì qua câu đó.
Spamer: (cố cãi) em nói đúng mà, nó là con trai thì làm gì có L ạ?
Admin: Vậy đổi tội thành kích động GAY nơi công cộng …năm sau đăng nhập lại em nhé.

Tobe…


Truyện thứ 4:
Mod: Thành viên “Dân đen” bị tạm khóa1 tuần vì: Avata vi phạm nội quy diễn đàn
Spamer(PM riêng): Ơ! Ava em chỉ có câu :”Ava này koo thể nhìn thấy vì lỡ đẹp trai hơn Mod”
Mod: Xin bạn đọc lại Điều ….khoản….. của diễn đàn có mục:”Ko dùng lời lẽ xúc phạm ban điều hành diễn đàn trong bất kỳ trường hợp nào”
Spamer: Ơ! Em có xúc phạm gì đâu ạ? Chuẩn mực mỗi người 1 khác. Vợ em bảo em đẹp trai hơn anh thì em nói thế đấy chứ?
Mod: Nhưng mình là ….con gái
Spamer: Làm sao em biết được điều đó ạ?
Mod:Khoá thêm 1 tuần nữa để đọc kỹ nội quy diễn đàn, cuối cùng của bản nội quy ghi rõ rành

rành Mod : Nguyễn Thị Mẹt mà bảo ko biết…xí
Nguồn: http://muare.vn/offline-chat/2772167

Posted in Thư giãn.


Lý do đàn ông thích rút tiền ở ATM

http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-ash1/hs549.ash1/32077_125707937440967_113596708652090_321129_2525894_n.jpg

Posted in Thư giãn.


Chuyện hài Việt Nam

Trong 1 cuộc thi về Kiếm thuật, lần lượt đại diện 3 nước lên tham gia biểu diễn tài năng
Người Mĩ bước lên rút kiếm, mặt đầy sát khí, 1 con ruồi bay qua, vụt…. con ruồi rơi xuống, đầu lìa khỏi người chém xong Mĩ cười đểu đi xún
Đến người Nhật, lạnh lùng bước lên, mặt lằm lằm, 1 con rồi nữa bay qua, vụt…con ruồi rơi xuống, không chết, nhưng đôi cánh thì đã không còn, chém xong Nhật cười khẩy đi xún
Đến Việt Nam , mặt cũng đầy sát khí, bước lên, 1 con ruồi nữa bay qua, vụt… con ruồi vẫn bay bình thường, chém xong Việt Nam ko nói năng gì đi xún , Mĩ Nhật cười vãi hàng
Sau đó con ruồi được đem đi xét nghiệm thì phát hiện..nó đã mất khả năng sinh sản
–> Việt Nam thắng

2.

Bush và Putin ngồi trên trực thăng do 1 phi công người Việt Nam lái đi qua bầu trời NewYork. Ngồi buồn buồn Putin rút tiền đưa tay ra ngoài cửa sổ chém gió Bush: ” tao mà buông tay thì cả NewYork này sướng”
Bush nóng mặt nhưng không vừa, rút ví lôi xấp tiền đưa tay ra ngoài cửa sổ nói: ” tao mà buông tay thì cả American này sướng”
Nãy giờ phi công người Việt Nam nghe thấy liền lẩm bẩm:” Đkm, tao mà buông tay thì cả thế giới này sướng”

3.

Cả thế giới xôn xao.Hôm nay người Mĩ đưa tin: Họ vừa đào xuống lòng đất 300m, phát hiện ra dây đồng. Mĩ liền tuyên bố: 300 năm trước người Mĩ đã biết sử dụng điện đàm để liên lạc
Hôm sau người Nhật liền đưa tin. Họ đã đào xuống lòng đất 500M và phát hiện dây cáp quang, liền đưa tin: 500 năm trước người Nhật đã biết sử dụng điện thoại bàn để liên lạc.
Việt Nam ko vừa, hôm sau liền đưa tin. Họ đã đào xuống lòng đất 1000M và ..không phát hiện ra gì cả, liền đưa tin: 1000 năm trước người Việt Nam đã biết sử dụng điện thoại di động

4.

Thế giới mở một cuộc thi gan dạ gồm có 3 nước tham gia : Việt Nam , Mỹ , Nhật Bản .
Người Mỹ lấy súng bắn vào đầu mình

Người Nhật lấy kiếm tự rạch bụng mình

Người Việt Nam lấy quả bom ra và ngồi cưa .

Trọng tài tuyên bố : Việt Nam thắng!!!

5.

Ai sợ ai ?

Cả thế giới phải sợ người Mỹ vì người Mỹ đã nói là làm. Thế nhưng người Mỹ lại sợ người Nhật vì người Nhật làm xong mới nói. Vậy người Nhật sợ ai, xin thưa, đó là người Trung Quốc, vì người Trung Quốc không nói cũng làm. Người Nhật luôn đề phòng người Trung Quốc vì Trung Quốc là một cường quốc có tiềm lực quân sự. Vậy xin hỏi người Trung Quốc sợ ai, đó là người Việt Nam, người Việt Nam nói một đằng làm một nẻo bố ai biết đâu mà lần

6.

Chuyện giữa Nga và VN! Cực Hài!
Trong một cuộc họp, phía Nga bảo dân VN mất vệ sinh toàn * bậy ngoài đường, phía VN bảo: “Làm đ.. gì có chuyện đấy!”. Phía Nga nói thách: “Đêm nay bọn tao xách AK-47 đi quanh hồ Tây, thấy thằng nào * bậy là xử luôn”! Phía VN OK. Sáng hôm sau VN thiệt 37 mạng. Ức chế quá, VN cử 2 đặc nhiệm sang Nga, vác colt đi quanh quảng trường đỏ và làm như bọn Nga. 2 chú đặc nhiệm đi cả đêm, vừa mệt vừa rét đến gần 2h sáng mới thấy 1 thằng tè đường, 2 chú mừng quá nã sạch đạn vào hắn. Sáng hôm sau, báo chí nga đưa tin:”Đêm qua, đại sứ VN ở Nga bị bọn khủng bố bắn chết khi đang làm nhiệm vụ.”

7.

Máy bắt trộm
Sau một thời gian dài nghiên cưu, các nhà khoa học Mỹ đã phát minh thành công một chiếc máy bắt trộm. Để kiếm chứng khả năng bắt trộm của máy, các nhà khoa học đã lần lượt đem qua từng nước để thử nghiệm. Đâu tiên họ thử nghiệm ở Mỹ, trong vòng 30 phút, máy bắt được 500 tên trộm. Tiếp theo họ đem qua Nhật Bản, trong vòng 10 phút máy bắt được 6000 tên trộm. Cuối cùng họ đem qua nước Việt Nam, trong vòng 5 phút chiếc máy đã bị trộm!

8.

Việt Nam, Campuchia và Xomali đc lọt vào chung kết xếp hạng cuộc thi ở dơ của thế giới. BTC dắt 3 VĐV đại diện 3 quốc gia đến 1 trang trại heo, trong đó có 1 chuồng heo chứa khoảng 20 con heo, 2 tháng chưa làm vệ sinh, mùi hôi và ruồi nhặng ô nhiễm quá thể, chưa đi tới nơi mà nhiều người đã nôn ọe, ngất xỉu …

BTC ra cách thức dự thi, mỗi người sẽ vào đó sống với heo, heo ăn gì ăn nấy, uống gì uống nấy … ai càng chịu đựng đc lâu thì sẽ thắng:

Campuchia xung phong vào trc, 3 ngày chịu ko nổi lết ra… khán giả la ó huýt sáo…

Xomali tiến thân, 1 tuần … bò ra … trong tràng pháo tay của khán giả …

Việt nam vào …. mới 2 ngày …. heo chịu ko nổi, xổ chuồng chạy ra…

9.

Có cuộc thi điều khiển voi giữa ba nước: Mỹ, Nga và Việt Nam.

Mở đầu cuộc thi là làm sao để con voi đực nhảy lên nhảy xuống. Nga gắn lò xo cho voi nhưng chỉ nhảy được một cái rồi té. Mỹ mở nhạc hết cỡ cho con voi có hứng nhảy, nhưng qua hết 10 album nó chỉ vẫn nhấc được hai chân. Tới Việt Nam, nhẹ nhàng và ko tốn kém, “đấm” vào chỗ ấy của con voi… thế là nó nhảy như điên.

Vòng hai bắt đầu, phải làm sao cho con voi lắc đầu. Mỹ và Nga cố cầm đầu con voi mà lắc nhưng con voi cũng ko lắc đầu. Việt Nam lại nhẹ nhàng xử lý… – “Mày có muốn giống như hồi nảy nữa không cưng?”.

Con voi lắc đầu như điên.

10.

Cuộc thi vắt sữa bò thế giới vòng chung kết gồm 3 nước: Việt Nam, Mỹ và Hà Lan. 3 cô gái cầm 3 cái xô vào 3 chuồng bò và bắt đầu vắt sữa.

Sau 2 giờ, cô gái người Mỹ bước ra với 6 xô sữa, khán giả vỗ tay rần rần.

Sau 3 giờ nữa, cô gái Hà Lan bước ra với 15 xô sữa, khán giả hò reo cuồng nhiệt.

Đến chiều vẫn chưa thấy cô gái của Việt Nam ra, gần tối, cô ta mới bước ra, trên tay xách có 1 thùng sữa. Khán giả la ó, chửi mắng, cô này hét lớn:

- “Thằng nào dắt con bò đực vô đó, làm tao vắt từ sáng tới giờ được có 1 xô dzậy”

Khán giả vỗ tay rần rần. Việt Nam vô địch!

11.

Người ta tổ chức ra một cuộc thi gọi là ”” Cuộc thi nhịn đói””, có 3 nước, Việt Nam, Mỹ và Nhật tham gia. Ban tổ chức sẽ cho 3 người này vào 3 căn phòng trống, mỗi phòng chỉ có một cái chuông nhỏ để bấm nếu như có một người nào muốn bỏ cuộc vì không chịu nổi. Và cuộc thi bắt đầu, người ta tính thời gian…..

Sau 2 ngày, tên người Mỹ nọ phải bấm chuông xin ra vì quá đói….

Tiếp theo đó là tên người Nhật với khoảng thời gian là 4 ngày nhưng cũng không thể chịu đựng hơn…

Theo quy định thì người ta sẽ phải chờ người dự thi tự mình chấm dứt (vì còn tính thời gian kỷ lục) mới trao giải thưởng….nhưng họ chờ 6 ngày, rồi 8 ngày, vẫn không thấy anh Việt Nam chịu bấm chuông, họ bắt đầu lo lắng. Cuối cùng, họ bắt buộc phải phá cửa để vào xem tình hình thì…..người ta thấy anh Việt Nam đang nằm thoi thóp trong góc tường, người ngợm như chết rồi, khi họ hỏi: ” Lý do nào đã khiến cho anh có một ý chí phấn đấu ngoan cường như thế, đói vẫn không chịu thua…?”” thì anh chàng Việt Nam hổn hển không ra hơi: “Mẹ….thằng… thằng nào…. .phá… hỏng cái chuông….. của… tao..!!!”” …sau đó xỉu luôn…

12.

Tâm lý dân tộc các nước

Để điều tra tâm lý của các dân tộc trên thế giới, người ta tổ chức mộtcuộc thi viết sách với chủ đề “Con voi”. Dưới đây là những tác phẩm gửitới ban giám khảo:

Người Mỹ: Một cuốn sách có tên: “Làm thế nào để nuôi voi trong vườn nhà, vui mà lại có lãi?”.

Người Đức: 3 quyển sách dày như từ điển, to bằng nửa cái bàn với tựa đềin bằng chữ đen trên nền trắng: “Sơ khảo về voi – ba tập”

Người Nga: Một cuốn sách dày, trên bìa có ghi chữ cổ : “Tổ tiên ta đã tìm ra voi như thế nào?”.

Người Pháp: một cuốn sách mỏng trang trí cầu kỳ với nhiều hình tượngcách điệu ngoài bìa với tựa: “Voi và đời sống tình dục của nó”.

Còn người Việt Nam? : “1001 món ăn làm từ voi”.

Nguồn: http://www.chuyenhot.com/tuyen-tap-truyen-hai-ve-3-nuoc-mi-nhat-viet-nam-9907.htm

http://www.chuyenhot.com

Posted in Thư giãn.


Xem tính cách qua nhóm máu







Quan sát


Đúng giờ

















Nguồn: vn-zoom.com
[right][size=1][url=http://it09spkt.net/f@rum/showthread.php?p=3196]Copyright © It09Spkt.Net || Chia sẻ đam mê – Học hỏi kiến thức – Posted by ankeda[/url][/size][/right]

Posted in Thư giãn.


Làm thế nào để bỏ con voi vào trong tủ lạnh?

Có người hỏi tôi như thế này:

Câu hỏi 1: Làm thế nào để bỏ con voi vào trong cái tủ lạnh?
— Xẻ thịt con voi ra rồi nhét vào tủ lạnh!
— Sai.
— Dùng phòng lạnh thay cho tủ lạnh để chứa con voi!
— Sai.
— Dùng đèn pin của Đôrêmôn thu nhỏ con voi lại rồi cho vào tủ lạnh!
— Sai. Bạn đã hết quyền trả lời. Câu trả lời đúng là: Mở tủ lạnh ra, cho con voi vào rồi đóng cửa tủ lại.

Câu hỏi 2: Làm thế nào để bỏ con hưu cao cổ vào trong tủ lạnh?
— Mở tủ lạnh ra, cho con hưu cao cổ vào rồi đóng cửa tủ lại.
— Sai! Mở tủ lạnh ra, lấy con voi ra rồi cho con hưu cao cổ vào và đóng cửa lại.

Câu hỏi 3: Vua sư tử đang tổ chức một hội nghị các loài vật. Tất cả các con vật đều tham dự, ngoại trừ một con. Đó là con vật nào?
— Ai mà biết!
— Con hưu cao cổ. Nó vẫn còn ở trong tủ lạnh, nhớ không?

Câu hỏi 4: Có một con sông mà bạn phải đi qua, nhưng dưới sông lại có cá sấu sống. Bạn sẽ xử lý ra sao?
— Đóng bè bơi qua!
— Sai.
— Tìm cây cầu rồi leo lên cầu đi qua!
— Sai. Bạn cứ từ từ bơi qua sông. Không có con cá sấu cắn bạn vì chúng bận đi dự cuộc họp của vua sư tử rồi, phải không?

Đây thật ra là bài kiểm tra logic học thường được sử dụng trong phỏng vấn hay test IQ cho những ứng viên cao cấp.

Câu 1 kiểm tra khả năng xử lý tình huống.
Câu 2 nhằm kiểm tra tính máy móc.
Câu 3 kiểm tra trí nhớ.
Câu 4 này nhằm kiểm tra khả năng học hỏi từ sai lầm.
Bạn hãy yên tâm, rất ít người vượt qua kỳ sát hạch này, trong đó có tôi!

Nguồn: http://my.opera.com/netnukepro/blog/show.dml/2979636

Posted in Thư giãn.


Có thai

1 cô gái đến khám bác sỹ
Bác sỹ: Cô đã có thai
Cô gái: Có thai làm sao được, tôi chưa từng ngủ với 1 người đàn ông nào
Bác sỹ: Tôi khẳng định là cô có thai, cô thử nghĩ lại xem.
Cô gái: Á, cái thằng cứu hỏa. Thế mà nó bảo chỉ là hô hấp nhân tạo.

Posted in Thư giãn.


Nhà sư và… chân dài!

Có một vị sư một lần lên xe buýt “chẳng may” ngồi cạnh một em chân đã dài mà “nhà lại nghèo”. Sau một hồi trêu trọc nhà sư, cô gái hỏi:
- Bạch thầy, giữa hai chân thầy có cái gì ạ.
Nhà sư nghĩ mình đi tu thì chỉ dùng có mỗi một chức năng nên có cũng như chết rồi. Nghĩ vậy nhà sư trả lời cô gái:
- Giữa hai chân ta có một xác chết .
Cô gái cười bảo:
- Thế thì giữa hai chân em cũng có…
Nhà sư tò mò????
- Có cái gì cơ?
Cô gái:
- Thế mà sư cũng hỏi, có cái quan tài chứ cái gì nữa…

http://photos-d.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc1/hs076.snc3/14332_102287316456754_100000264587304_57839_5715998_n.jpg

Posted in Thư giãn.